↓↓ Đọc Truyện Yêu Người Cùng Tên Voz Full
Pupy (Admin) 00:01, 16/09/2016 |
#1 |
- Vâng, e chỉ cần anh bình thường thôi cho e nhờ.
Buổi đi ăn vỉa hè vui vẻ, lại đàm phán xong với Linh Nga vụ dẫn về quê ăn giỗ. Tôi thỉnh thoảng vẫn hay cầm máy ảnh đi chụp linh tinh, gái xinh cũng chụp, gái xấu cũng chụp, nói chung là từ cảnh vật cho đến người, chụp từa lưa hết. Cái nào, khoảnh khắc nào đẹp thì lựa ra. 4 rưỡi chiều tôi phi xe đến đón Linh Nga ở cửa hàng
- Anh dẫn e đi đâu đấy, 2 hôm liền về sớm ngại với chị Huyền quá
- Ko sao, để anh bảo Huyền trừ lương e là xong – tôi trêu
- Anh dám, chị ấy trừ là anh phải bù vào cho e đấy
- Không, dại gì mà bù vào
- E mách mẹ anh, ko lo làm ăn suốt ngày lôi kéo e đi chơi
- Ôi giời, điện thoại luôn đi. E mà điện nói với mẹ anh thế chắc mẹ anh vui không ngủ được luôn ấy.
- Mà anh đưa e đi đâu, lại còn bảo e mặc váy nữa
- Đi chụp ảnh
- Hả, e có chụp ảnh bao giờ đâu
- Chụp trước đi sau này chụp ảnh cưới đỡ bỡ ngỡ – tôi cười
- Anh lắm chuyện, bảo e nghỉ làm sớm mà có mỗi thế này thôi à.
- Thường thì những gì đơn giản sẽ làm động lòng người, với những người như e. Hề
Tôi lai Linh Nga ra hồ Tây. Đầu tiên cô ấy có vẻ ngượng ngùng khi đứng trước ống kính. Nhưng thủ thuật của những người chụp ảnh thì thường chộp những khoảnh khắc trước hoặc sau khi nói 1,2,3. Tôi chụp cho Linh Nga. Thật sự là khi lên ảnh tôi mới cảm nhận được cái sự thuần khiết của 1 người con gái tóc dài dịu dàng. Cũng do 1 phần cái thần thái của mẫu, đâu cần son phấn, đâu cần cầu kì, tùy hứng đôi khi làm cho cuộc sống này thêm nhiều màu. Và đặc biệt là màu tình yêu, màu của sự khao khát muốn chinh phục 1 con người. 1 lúc sau thì chúng tôi đi về
- Về nhà anh nấu cơm ăn nha
- Sao e phải về nhà anh
- Mẹ chẳng bảo e phải hay sang ăn cơm cùng anh còn gì.
- Anh thì lúc nào cũng mẹ bảo mẹ bảo. Với lại e đi làm cả ngày, còn Ngọc ở nhà, ăn cơm 1 mình sợ nó buồn
- Anh điều thằng Nhật qua đón nó đi chơi rồi
- Ơ, cái anh này.. E phục anh luôn đó.
- Chả thế, anh có tố chất là 1 con người lãnh đạo mà
- E ko cần biết, lãnh đạo ở đâu thì lãnh đạo chứ sau này về nhà mà gia trưởng là chết với e
- Ơ…
- Ơ, e nói nhầm…!
Tôi cũng giật mình về cái câu nói nhầm của Linh Nga, nhưng mà nghe xong sung sướng trong lòng lắm. Sắp được rồi !
Tôi và Linh Nga về nhà nấu cơm ăn. Tôi nhặt rau còn cô ấy đứng nấu cơm. Nhìn người con gái đứng nấu bữa tối cho mình ăn tôi lại ước ao cô ấy là người phụ nữ sẽ gắn bó với mình, sẽ chăm sóc mình và cũng mình đi trọn đến cuối đời. Ăn uống vui vẻ, nói chuyện về công việc, gia đình. Ăn xong tôi kéo Linh Nga ra ban công ngồi. 2 người chúng tôi có vẻ trầm tư
- Đẹp anh nhỉ
- Ừ, lúc buồn anh hay ra đây ngồi lắm
- Thế là hôm nay anh cũng buồn nên kéo e ra đây ngồi hả.
- Không, hôm nay vui vì anh chụp cho đầu thạch cao được mấy kiểu ảnh
- Lần sau làm gì anh cứ nói trước với e để e chuẩn bị, toàn để e là người bị động thôi
- Nhưng anh thích bất ngờ, vu vơ. Thế mới thú vị
- Cũng đúng thật. Vu vơ, e cũng thích vu vơ. Chẳng ai ngờ e lại quen anh trong hoàn cảnh như thế, giờ lại ngồi đây với nhau
- Đấy người ta gọi là có duyên đấy
- Tự nhiên e nhìn xuống dưới thấy đường xá tấp nập, mà mình ở trên này thấy lạc lõng quá anh ạ. Anh hay ngồi ở đây lắm à
- Ừ
- Anh Tùng ! e hỏi anh mấy câu được không
- Hả, hỏi đi
- Anh và người yêu cũ yêu nhau mấy năm?
- 4 năm
- Tại sao anh chị lại chia tay? Mặc dù e đã được 1,2 người kể cho nhưng e vẫn muốn hỏi anh và chính anh trả lời!
- Đơn giản vì hoàn cảnh gia đình khác nhau, và 2 người không cùng nhìn về 1 hướng nữa thôi
- Thế anh đã muốn yêu người khác chưa?
- Muốn chứ – tôi nhìn sang thấy đôi mắt Linh Nga xa xăm hướng ra ngoài, 2 tay đan chặt vào nhau dường như muốn nói 1 điều gì đó. Liệu bây giờ có phải là lúc để tôi bày tỏ tình cảm không? Nên hay không nên?
- Linh Nga
- Dạ, gì vậy anh- Linh Nga quay sang nhìn tôi
- Cho anh mượn bàn tay e 1 lúc được không?
Chap 31:
Linh Nga không nói gì,, ánh mắt vẫn xa xăm nhìn ra bên ngoài. Thật sự tôi muốn tỏ tình với cô ấy lắm. Tôi nhẹ nhàng cầm lấy tay cô ấy. Cả 2 ngồi im tầm hơn chục giây, tôi nói
- Em làm…
- Anh có điện thoại kìa, vào nghe điện thoại đi đã – cô ấy nhanh nhảu
- Ừ, đợi a tí
Ông trời đúng là không thương mình. Gọi lúc nào không gọi lại đúng lúc dở dang câu nói. Chẳng biết ai gọi điện, tiếng nhạc chuông vang ra từ chiếc điện thoại đặt ngoài phòng khách. Tôi lững thững bước vào thì nhìn thấy “18001091” calling.
- Alo
- Anh à, e Nga đây
- Nga nào, tôi quen nhiều Nga lắm
- Anh ko còn lưu số e à, e Q.Nga!
- Có chuyện gì?
- E muốn gặp anh để nói chuyện, 1 lần thôi được không?
- Tôi với cô chẳng còn gì để nói với nhau cả.
- Nhưng e muốn giải thích với anh, mọi chuyện không như anh nghĩ đâu.
- Thôi, tôi đang bận. Chào!
Tôi cúp máy và bỏ ngỏ lại Q.Nga, thật sự khi Q.Nga gọi điện, tôi định không nghe máy. Ngày xưa tôi hay lưu số của Q.Nga là tổng đài vinaphone, lúc thì lưu là 911. Tôi đi ra ngoài ban công, vẫn thấy Linh Nga đang ngồi đó. Trước mặt tôi là 1 cô gái, là Linh Nga chứ không phải Q.Nga, cái cảm giác mà muốn chinh phục 1 ai đó lạ lắm. Sự hiền lành, dịu dàng, thêm cả chút ngây thơ nữa, Linh Nga đều có cả.
- Người yêu cũ của anh gọi điện à – chắc cô ấy nghe thấy
- Ừ, Q.Nga
- Sao a không đi gặp chị ấy 1 lần
- Anh không thích
- Hôm trước đi ăn cùng anh, e thấy chị ấy đứng khóc lúc anh bỏ vào nhà vệ sinh. Trông chị ấy tội lắm.
- Anh không quan tâm
- Dù sao anh và chị ấy cũng yêu nhau 4 năm trời, hết tìnhthì còn nghĩa, e nghĩ anh nên đi.
- Đã bảo anh không muốn rồi – tôi gắt lên
- Vâng – Linh Nga cúi mặt xuống không nói gì
Không hiểu Q.Nga muốn gặp tôi là có ý đồ gì. Tôi ko muốn nhìn lại khuôn mặt đó. Cả tôi và Linh Nga đều im lặng. Quay sang nhìn cô ấy, cô ấy có chút thoáng buồn. Linh Nga à, e hãy đợi anh thêm 1 thời gian nữa nhé. Anh sẽ cố gắng để e không phải vướng bận vì anh điều gì. 1 lát sau Linh Nga lên tiếng
- E đi về đây
- Để anh đưa e về, e có đi xe đâu
- Vâng, thế cũng được!
Chở Linh Nga đi trên con đường quen thuộc, chẳng biết từ bao giờ tôi để cho cô ấy cái quyền ngồi sau xe của tôi. Nhưng bên cạnh cô ấy, tôi cảm thấy bình yên, ấm áp đến lạ lùng. Dù cả 2 đều chưa là gì của nhau nhưng tôi dám chắc chúng tôi đang rất sẵn sàng cho 1 mối quan hệ mới. Chỉ là chưa đến lúc mà thôi. Ngay từ lần gặp cô ấy đôi mắt đó đã làm tôi ám ảnh, đôi mắt cô ấy bây giờ lại tạo cho tôi 1 sự khích lệ và hào hứng trong cuộc sống, mỗi khi cô ấy nhìn tôi, mỗi khi cô ấy biểu lộ cảm xúc với tôi, đôi mắt đó làm tôi phát điên lên, khiến tôi khó chịu, nhưng rồi nhiều lúc tôi lại mỉm cười vì sự nhẹ nhàng thoảng qua như 1 cơn gió trong lành…
- Linh Nga này
- Sao vậy anh?
- Cho anh mượn tay chút
- Mượn gì mượn lắm thế, lúc nãy anh mượn rồi mà, e ko phải con người dễ dãi đâu !
- Thì e thấy anh cũng có phải con người dễ dãi đâu, đâu phải tay ai anh cũng cầm đâu
- Nhưng mà để làm gì
Ko để Linh Nga nói nữa tôi lần lượt cầm lấy tay cô ấy vòng qua bụng tôi.
- Ngồi sát vào đi
- Anh tính lợi dụng e đấy hả, đừng nghĩ e hiền!
- Muốn lợi dụng thì anh lợi dụng e lâu rồi.
Linh Nga ngồi sát lại 1 chút.
- E có muốn hoàn hảo không?
- Hoàn hảo cái gì anh?
Tôi lấy tay trái tôi vỗ vỗ vào bên vai phải rồi nói
- E dựa đầu vào vai anh đi
- Tại sao?
- Khi e ôm anh như thế này, dựa đầu vào vai anh như thế này. Người đi đường họ nhìn thấy họ sẽ nghĩ anh và e là 1 đôi, còn tình cảm nữa. Thế là hoàn hảo
- Anh đúng là…lắm chuyện.
1 lúc sau thì Linh Nga dựa đầu vào vai tôi thật. Người tôi lâng lâng bay bổng. Tự nhiên cảm thấy cuộc sống nó cũng thú vị. Cái cảm giác mà Linh Nga đem lại không giống như Trang đem lại. Nó khác hẳn, không vội vã, không cầu kì. Tôi chỉ cần có thế thôi!...