↓↓ Truyện Cô Dâu Bỏ Trốn Full - MySweetLovelyDay
Pupy (Admin) 00:01, 16/09/2016 |
#1 |
Cả con nhỏ và Hoàng đồng thanh la lên.
- Cái gì…!!!
Vũ bật cười thật to, anh chàng giải thích.
- Tôi nói thế không đúng à, hai người thử nghĩ mà xem. Dù gì trên danh nghĩa hai người cũng là vợ chồng chưa cưới mà hai người lại đang trong giai đoạn tìm hiểu nhau thì sống chung nhà có gì là lạ đâu. Con nhỏ này lại không có chỗ nào để ở. Nó muốn ở khách sạn mà mày lại không cho còn gì không lẽ mày muốn nó bay luôn về nước, nếu mà muốn nó về thì mày phải ký vào tờ giấy kia đã chứ, không phải là nó sang đây vì mụch đích này à…!!!
Nghe Vũ phân tích một hồi, con nhỏ và Hoàng đều cảm thấy đúng. Hai người ngồi thừ ra để nghĩ nhưng đúng là không còn cách nào khác cả.
Nếu gia đình bên kia đã biết con nhỏ sang đây thế nào bà mẹ của Hoàng cũng gọi điện hỏi thăm và yêu cầu anh chàng chăm sóc cho con nhỏ. Con nhỏ mà xảy ra chuyện gì có khi vì việc này mà gia đình hai bên từ bạn biến thành thù cũng nên.
Hoàng nhăn mặt lại vì anh chàng đã quen sống độc thân và muốn được yên tĩnh một mình rồi nay phải rước thêm con nhỏ này vào nhà làm cho anh chàng cảm thấy hơi bất tiện.
Con nhỏ trả lời dứt khoát.
- Thôi anh ký vào cho tôi, tôi sẽ bay ngay về nước vào ngày mai. Chúng ta cũng không cần phải đau đầu về quan hệ của mình làm gì…!!!
Hoàng chán nản bảo con nhỏ.
- Cô không nên nóng tính như thế, mặc dù tôi không mong muốn cô bước vào nhà của mình. Nhưng đành vậy, khi nào ăn xong tôi sẽ đưa cô tới khách sạn mà cô đang ở rồi thu dọn hành lý về nhà của tôi…!!!
Con nhỏ ngượng ngùng bảo Hoàng.
- Tôi cảm thấy rất bất tiện, thôi anh cứ để cho tôi ở khách sạn thì hơn. Nhà của anh chỉ có hai người tôi thấy không ổn cho lắm…!!!
…
Hoàng nheo nheo mắt trêu con nhỏ.
- Tôi tưởng cô dũng cảm và gan lì lắm chứ vì cô dám một mình bay sang đây, rồi tìm tôi như truy lùng một tên tội phạm. Chưa hết vừa mới gặp tôi cô đã chửu phủ đầu rồi còn gì…!!!
Con nhỏ ỉu xìu trả lời Hoàng.
- Tôi nghĩ trong trường hợp của tôi ai cũng làm như vậy cả thôi. Nếu không chẳng lẽ vì anh bỏ đi không về mà tôi phải đợi chờ anh cả đời hay sao…!!!
- Tôi thì lại nghĩ chỉ có mình cô là người duy nhất hành động điên rồ như thế này…!!!
Con nhỏ tức khí đáp.
- Đúng, tôi là một kẻ điên rồ đó, vậy anh làm ơn ký dùm cho tôi…!!!
Hoàng cũng bực mình không kém, anh chàng cầm tờ giấy lên, rồi ký đánh doẹt một cái. Anh chàng đưa cho con nhỏ.
- Thế nào cô đã thỏa mãn chưa. Tôi đã làm đúng như yêu cầu của cô rồi đấy…!!!
Con nhỏ sung sướng quá, nó nở một nụ cười thật đẹp rồi ríu rít cầm lấy tay của Hoàng. Con nhỏ ôm chầm lấy Hoàng và khẽ hôn lên má của anh chàng một cái. Niềm vui của nó bây giờ giống như là ai đó đang cho nó quà.
Hoàng bàng hoàng và sửng xốt hết cả người, mặt của anh chàng đỏ lên và tim đập rất nhanh. Anh chàng không thể nào tin được sao chỉ có một cái ôm và một cái hôn nhẹ lên má thôi mà làm cho anh chàng thẫn thờ hết cả người là thế nào.
Con nhỏ làm xong cái hành động trẻ con và vô tư ấy. Nó liền đứng lên và định bỏ đi. Vũ thấy thằng bạn ngây người ra như là bị trúng tà. Vũ phì cười lẩm bẩm.
- Thằng ngốc đã cảm người ta rồi sao còn không giữ người ta lại, mà để người ta bỏ đi là thế nào, không lẽ nó lại muốn hối hận về mai sau…!!!
Vũ khẽ huých nhẹ vào sườn của Hoàng làm cho anh chàng bừng tỉnh. Hoàng không biết làm gì vào lúc này vì anh chàng tự nhiên muốn giữ con nhỏ lại nhưng với lý do gì đây.
Vũ bực cả mình, anh chàng liền nói thay hộ Hoàng.
- Cô định bỏ đi thật hay sao, dù gì cô cũng nên cho hai người thời gian để tìm hiểu về nhau chứ, cô mà đi bây giờ tôi nghĩ cũng không giải quyết được gì. Có khi vì việc này bố mẹ và gia đình hai bên lại bắt hai người kết hôn nhanh với nhau cũng nên…!!!
Con nhỏ đang đi vội khựng lại hỏi Vũ.
- Anh nói như vậy là sao…??
Vũ thấy con nhỏ đã chịu lắng nghe mình, anh chàng khôn khéo đang tìm cách giúp thằng bạn ngu ngốc và khờ khạo của mình giữ con nhỏ lại.
- Cô cũng biết là ngay từ đầu Hoàng đã phản đối cuộc hôn nhân này nên nó mới bỏ đi, cô cất công sang tận đây tìm nó, cô yêu cầu nó ký vào tờ giấy kia thì đương nhiên một người ghét hôn nhân như hắn sẽ ký vào tờ giấy đó. Nhưng mà cô lấy gì để đảm bảo bố mẹ của cô sẽ động lòng khi trông thấy nó. Họ ép hai người kết hôn là mong hai người có thể làm thay đổi nhau vì họ hiểu cả hai không thích nhau nên muốn nhanh kết thúc. Cô không thấy là ý của người lớn lại hoàn toàn trái ngược với điều này à.
- Cô đến được đây và biết được điện chỉ của hắn thì không lẽ gia đình của hai bên lại không biết, họ thấy cô bay về nước ngay thì thế nào họ cũng bay sang đây tìm Hoàng và yêu cầu anh chàng kết hôn với cô. Lúc đó cô và nó có thể từ chối không làm theo hay sao…!!!
Con nhỏ ngán ngẩm ngồi xuống. Nó đưa đôi mắt trong veo lên hỏi Vũ.
- Anh bảo tôi phải làm gì bây giờ…??
Vũ thấy con nhỏ đã mắc bẫy của mình, trong lòng của anh chàng sung sướng lắm nhưng ngoài mặt vẫn nghiêm trang bảo con nhỏ.
- Cô cứ giữ lấy tờ giấy ấy phòng trường hợp cô và nó không thể nào thích nhau hay hòa hợp được với nhau thì cô hãy dùng nó như là bằng chứng để từ hôn với nó. Còn bây giờ cô nên theo về nhà của nó đi thì hơn. Haingười nên ấn định thời gian để thử thách tình cảm của mình là bao nhiêu rồi quyết định chia tay mãi mãi…!!!
Con nhỏ quay sang hỏi Hoàng.
- Anh thấy ý của anh Vũ thế nào…??
Vũ khẽ liếc Hoàng một cái. Ý của anh chàng bảo.
- Thằng ngu kia mày mà làm hỏng cơ hội này là coi như cuộc đời của mày vứt bỏ nên hãy lựa lời mà nói…!!!
Hoàng gãi gãi đầu của mình. Anh chàng bối rối nói.
- Tôi đồng ý…!!!
- Nếu thế coi như tôi và anh đã thỏa thuận với nhau xong. Bây giờ tôi phải đi lấy hành lý của mình đây…!!!
Hoàng đứng lên, anh chàng bảo con nhỏ.
- Để tôi đi cùng cô…!!!
- Còn anh Vũ thì sao không lẽ anh định bỏ anh ấy một mình…??
Vũ cười tươi nói.
- Hai người cứ đi đi vì tôi đã ăn uống được gì đâu…!!!
Hoàng và con nhỏ chào Vũ rồi cùng nhau bước ra cửa. Vũ nhìn theo bóng dáng của hai người, anh chàng lẩm bẩm.
- Thế là anh chàng kia đã tìm được cho mình một cái gông để đeo vào cổ. Mong sao chúng nó hạnh phúc…!!!
Vũ gọi anh bồi bàn lại, anh chàng nhờ anh ta mang thức ăn của mình lên. Anh chàng vừa ăn vừa nghe nhạc. Trong lòng của anh chàng một nỗi buồn mênh mông đang xâm chiếm lấy tâm hồn vì hôm nay là ngày giỗ của cô bạn gái hồi học cấp ba.
Vân quá mệt mỏi, cô nàng không còn chịu đựng hơn được nữa. Đôi mắt díp cả lại. Vân mặc kệ Duy ngồi trên bàn ở một góc của căn phòng. Cô nàng trèo ngay lên giường rồi lăn ra ngủ.
Vân ngủ rất ngon và rất say sưa, cô nàng quên hết những phiền muộn của bây giờ và sắp tới mà mình phải đối diện. Vân tự nhủ với bản thân là mình chỉ cần thư giãn và hãy để cho đầu óc thanh thản vào lúc này thôi. Hãy cố mà quên hết đi, Vân đã làm được, cô nàng nằm im, bàn tay đặt lên trán, cô nàng chìm sâu vào trong giấc ngủ.
Duy bước lại, anh chàng ngồi ở cạnh giường. Nhìn cô vợ của mình ngủ thật ngon, anh chàng lắc đầu.
- Con bé này đúng là trẻ con hết biết, cãi nhau chán với mình nó lại lăn quay ra ngủ được, mà mình cũng mệt mỏi quá rồi. Mình cũng cần phải ngủ một giấc…!!!
Anh chàng nằm luôn xuống bên cạnh Vân. Hai anh chàng vệ sĩ nhìn vào trong phòng, họ thấy cậu chủ của mình và cô chủ đang nắm tay ngủ với nhau ở trên giường họ phì cười rồi khẽ khép cửa lại.
Gia đình của Vân được bà Jenny Phạm thông báo tình hình của Vân và lý do vì sao mà Duy có thể tìm được Vân. Bà Nhung xa lệ, bà mừng quá.
- Tạ ơn trời phật cuối cùng con cũng có thể gặp lại đứa con gái của mình…!!!...